Sân ĐìnhTrò chơi · Nếp nhà · Truyện kể

Kéo co

Hai đội nắm hai đầu sợi dây, hò nhau kéo cho dấu giữa dây sang phần sân mình. Ở nhiều làng, kéo co còn là nghi lễ cầu mùa.

Số người
10–40 người
Độ tuổi
Từ 6 tuổi
Chỗ chơi
Ngoài sân
Dụng cụ
Một sợi dây thừng chắc, phấn kẻ vạch, dải vải buộc làm dấu giữa dây
Một ván
3–5 phút mỗi hiệp
Vùng miền
Cả nước

Độ chắc chắn của mô tả: Cao. Hồ sơ di sản chính thức hoặc nhiều nguồn độc lập mô tả thống nhất.

Cách chơi

  1. Chia người chơi thành hai đội có sức tương đương nhau.
  2. Kẻ một vạch giữa sân. Buộc dải vải đánh dấu chính giữa sợi dây, đặt dấu ấy ngay trên vạch.
  3. Hai đội đứng hai bên vạch, cầm chắc dây bằng hai tay. Người khoẻ nhất thường đứng cuối hàng.
  4. Nghe hiệu lệnh, hai đội cùng kéo về phía mình, hô “dô ta” cho đều nhịp.
  5. Đội nào kéo được dấu giữa dây qua hẳn phần sân mình (hoặc qua vạch đã quy ước) thì thắng hiệp đó. Thường chơi ba hiệp.

Giữ an toàn

  • Dây không sờn, không có mối nối dễ tuột.
  • Không quấn dây vào tay, vào người hay quanh cổ. Không buông dây đột ngột khi đội bạn đang kéo.
  • Dừng ngay khi có người ngã, sân trơn hoặc dây có dấu hiệu đứt. Người xem đứng ngoài đường kéo.

Gợi ý khi tổ chức

  • Chia đội theo vóc người, hoặc cho đội nhỏ thêm người để trận đấu cân bằng.
  • Cử một bạn làm trọng tài giơ cờ, mỗi đội một bạn hô nhịp.

Chuyện quanh trò chơi

Kéo co có mặt ở khắp ba miền, từ sân trường thành phố đến sân đình, sân chùa. Năm 2015, nghi lễ và trò chơi kéo co của Việt Nam cùng Campuchia, Hàn Quốc và Philippines được UNESCO ghi danh là di sản văn hoá phi vật thể đại diện của nhân loại.

Ở nhiều làng trồng lúa nước, kéo co không chỉ để phân thắng thua. Người ta kéo co trong hội đầu năm để cầu mưa thuận gió hoà, mùa màng tươi tốt, làng xóm đoàn kết. Vì vậy, đừng coi kéo co là trò riêng của vùng nào.

Nguồn: UNESCO, hồ sơ Nghi lễ và trò chơi kéo co (2015); Tạp chí Văn hoá Nghệ thuật, Sức sống của trò chơi dân gian; Tổng hợp từ báo cáo khảo sát trò chơi dân gian phổ biến ở ba miền