Sân ĐìnhTrò chơi · Nếp nhà · Truyện kể

Đẽo cày giữa đường

Có một anh nông dân dốc hết tiền trong nhà ra mua một cây gỗ tốt, định đẽo thành cày đem bán. Nhà anh ở ngay cạnh đường cái, anh bèn mang gỗ ra ngồi đẽo ngay bên vệ đường.

Người qua kẻ lại tấp nập. Một ông cụ dừng chân xem, bảo: “Cày phải đẽo cho cao, cho to thì mới dễ cày.” Anh thấy phải, cặm cụi đẽo cày thật cao, thật to.

Hôm sau, có người khác đi qua, lắc đầu: “Đẽo thế này to quá, nặng quá, cày sao nổi. Phải đẽo nhỏ hơn, thấp hơn mới được.” Anh lại thấy có lý, đẽo cày cho nhỏ đi, thấp xuống.

Mấy hôm sau nữa, lại có người ghé vào nói: “Anh không biết à? Ở miền núi người ta khai hoang bằng voi. Anh đẽo cày to gấp đôi, gấp ba thế này, mỗi cái bán được giá gấp mười.” Anh chàng mừng quá, đem hết số gỗ còn lại ra đẽo toàn những cái cày to tướng.

Đẽo xong, anh bày ra bán. Chờ mãi chẳng có ai mua lấy một cái. Hỏi ra mới biết, từ xưa đến nay chưa ai thấy người ta cày ruộng bằng voi bao giờ.

Bao nhiêu gỗ tốt đều thành đồ bỏ đi, vốn liếng mất sạch. Anh chàng ngồi thừ bên vệ đường, chẳng biết trách ai.

Kể xong, hỏi con

  • Những người qua đường đã góp ý những gì?
  • Vì sao cuối cùng anh chàng không bán được cái cày nào?
  • Khi mỗi người khuyên một kiểu, con nên làm thế nào?

Nguồn: Truyện ngụ ngôn lưu truyền dân gian. Bản kể do Sân Đình biên soạn lại.