Sân ĐìnhTrò chơi · Nếp nhà · Truyện kể

Ếch ngồi đáy giếng

Dưới đáy một cái giếng cũ có một chú ếch. Ếch sống ở đó từ khi còn bé tí, bạn bè quanh mình chỉ có mấy chú nhái, mấy con cua, con ốc nhỏ xíu.

Mỗi khi ếch cất tiếng “ồm ộp”, tiếng kêu dội vào thành giếng vang lên thật to. Bọn nhái, cua, ốc nghe thấy thì sợ khiếp vía, vội vàng lẩn đi. Ếch khoái chí lắm, tưởng mình là kẻ ghê gớm nhất trên đời.

Ngồi dưới đáy giếng ngước lên, ếch chỉ thấy một khoảng trời tròn tròn, nho nhỏ. Ếch nghĩ bụng: “Bầu trời cũng chỉ to bằng cái vung nồi mà thôi.”

Một năm, trời mưa rất to. Nước trong giếng dâng lên mãi, dâng đến tận miệng giếng rồi tràn ra ngoài, đưa ếch lên mặt đất.

Ra đến bên ngoài, ếch vẫn giữ thói cũ. Nó nghênh ngang nhảy khắp nơi, vênh mặt nhìn lên trời, kêu “ồm ộp” thật to cho muôn loài biết mặt. Nó chẳng thèm để ý xem quanh mình có những gì.

Đúng lúc ấy, một con trâu thong thả đi ngang qua. Ếch mải vênh váo, không kịp tránh, bị trâu giẫm cho một cái bẹp dí.

Kể xong, hỏi con

  • Vì sao ếch tưởng bầu trời chỉ bằng cái vung?
  • Ra khỏi giếng, chuyện gì đã xảy ra với ếch?
  • Người ta nói ai đó là “ếch ngồi đáy giếng” khi người ấy thế nào?

Nguồn: Truyện ngụ ngôn lưu truyền dân gian. Bản kể do Sân Đình biên soạn lại.