Sân ĐìnhTrò chơi · Nếp nhà · Truyện kể

Tam đại con gà

Có một anh học trò học hành chẳng ra gì nhưng lại hay khoe chữ. Đi đâu anh cũng làm ra vẻ giỏi giang, lâu dần có một nhà tin, mời về dạy chữ cho con.

Một hôm, dạy đến chữ “kê” trong sách, nghĩa là con gà, anh không nhận ra chữ ấy là chữ gì. Đứa trẻ cứ hỏi dồn. Anh cuống lên, nói liều: “Dủ dỉ là con dù dì!”

Nói xong vẫn sợ sai, anh bảo trò lấy ba đồng tiền ra, khấn thổ công xin âm dương xem có đúng không. Gieo ba lần, cả ba lần đều được. Anh mừng lắm, yên tâm bắt trò đọc to cho thuộc: “Dủ dỉ là con dù dì! Dủ dỉ là con dù dì!”

Bố đứa trẻ đang làm ngoài vườn, nghe con đọc lạ tai, bèn vào lấy sách ra xem thì thấy đó là chữ “kê”. Ông hỏi thầy: “Chữ này là chữ ‘kê’, nghĩa là con gà cơ mà, sao thầy lại dạy cháu là con dù dì?”

Anh thầy biết mình sai, nhưng vẫn cố chống chế: “Tôi biết thừa đấy là chữ ‘kê’, nhưng tôi dạy cháu biết đến tận ba đời nhà nó. Ông không biết đấy thôi: dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công, con công là ông con gà!”

Kể xong, hỏi con

  • Chữ “kê” có nghĩa là con gì?
  • Vì sao ông thầy lại bịa ra “dủ dỉ là con dù dì”?
  • Khi không biết một điều gì, con nên làm thế nào?

Nguồn: Truyện cười dân gian. Bản kể do Sân Đình biên soạn lại.