Sân ĐìnhTrò chơi · Nếp nhà · Truyện kể

Cây tre trăm đốt

Ngày xưa có một anh nông dân tên là Khoai, hiền lành, chăm chỉ, đi ở cho nhà một lão phú ông giàu có. Phú ông bảo: “Mày chịu khó làm lụng cho tao ba năm, tao sẽ gả con gái cho.” Anh Khoai tin lời, sớm khuya làm quần quật, chẳng quản nắng mưa. Nhờ có anh mà ruộng nhà phú ông lúa tốt bời bời, thóc đầy bồ.

Hết ba năm, lão phú ông lại tiếc con gái, muốn gả cho con một nhà giàu trong làng. Lão gọi anh Khoai lên bảo: “Mày vào rừng tìm cho tao một cây tre trăm đốt về làm đồ cưới, thì tao gả con gái cho.” Anh Khoai vừa đi, lão đã sai người ở nhà làm cỗ cưới con gái với nhà kia.

Anh Khoai vào rừng, tre nhiều vô kể, mà cây nào đếm cũng chỉ vài chục đốt. Tìm mãi không được, anh ngồi xuống ôm mặt khóc. Bỗng Bụt hiện lên, hỏi: “Vì sao con khóc?” Nghe anh kể xong, Bụt bảo: “Con chặt đủ một trăm đốt tre, rồi đọc ‘khắc nhập, khắc nhập’ là được.”

Anh Khoai làm theo. Vừa đọc xong, trăm đốt tre liền nối vào nhau thành một cây tre dài thật dài. Anh mừng quá, nhưng cây tre dài thế thì vác sao nổi. Bụt lại dặn: “Muốn các đốt rời ra, con đọc ‘khắc xuất, khắc xuất’.” Anh Khoai đọc, các đốt tre rời ra, anh bó lại gánh về.

Về đến nơi thì cỗ cưới đang linh đình. Anh Khoai xếp các đốt tre ra giữa sân, đọc “khắc nhập, khắc nhập”, cây tre trăm đốt hiện ra. Phú ông lạ quá, chạy lại sờ thử. Anh Khoai đọc tiếp “khắc nhập, khắc nhập”, thế là lão dính chặt vào cây tre. Nhà thông gia chạy tới gỡ, cũng dính nốt, giãy thế nào cũng không ra.

Phú ông van xin rối rít, hứa gả con gái cho anh ngay. Bấy giờ anh Khoai mới đọc “khắc xuất, khắc xuất”, mọi người rời ra. Nhà thông gia xấu hổ, lẳng lặng bỏ về. Anh Khoai cưới con gái phú ông, hai vợ chồng sống với nhau hạnh phúc.

Kể xong, hỏi con

  • Phú ông đã hứa gì với anh Khoai? Lão có giữ lời không?
  • Nếu con là anh Khoai, con sẽ làm gì khi bị lừa?
  • Con thử đọc to “khắc nhập, khắc nhập!” xem nào.

Nguồn: Đối chiếu: Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam (Nguyễn Đổng Chi), truyện số 124, tập III; Truyện cổ tích lưu truyền dân gian. Bản kể do Sân Đình biên soạn lại.