Sân ĐìnhTrò chơi · Nếp nhà · Truyện kể

Nàng tiên Ốc

Ngày xưa có một bà lão nghèo, sống một mình trong túp lều nhỏ. Ngày ngày bà lội ruộng mò cua bắt ốc, đem ra chợ bán lấy tiền đong gạo.

Một hôm, bà bắt được một con ốc to, vỏ xanh biếc, óng ánh rất đẹp. Bà ngắm mãi, thấy thương, không nỡ đem bán, bèn mang về thả vào chum nước để nuôi.

Từ hôm ấy, lạ thay, mỗi lần bà đi làm đồng về đều thấy nhà cửa quét dọn sạch sẽ, đàn lợn đã được cho ăn, nồi cơm nấu chín thơm, vườn rau nhổ sạch cỏ. Bà ngạc nhiên lắm, hỏi quanh xóm mà không ai biết là ai đã giúp bà.

Một buổi sáng, bà vẫn cầm giỏ ra đồng như mọi ngày, nhưng đi được một quãng thì quay lại, nấp sau cánh cửa rình xem. Một lát sau, từ trong chum nước, một nàng tiên xinh đẹp bước ra khỏi vỏ ốc, nhanh nhẹn quét nhà, nấu cơm, cho lợn ăn.

Bà lão mừng quá, rón rén đi đến bên chum, cầm lấy vỏ ốc đập vỡ. Rồi bà chạy lại ôm lấy nàng tiên, nói: “Con ở lại đây với bà nhé!”

Nàng tiên không còn vỏ để trở vào nữa, bằng lòng ở lại. Từ đó, hai bà cháu sống bên nhau, thương yêu nhau như ruột thịt, cùng làm lụng chăm chỉ và rất đỗi hạnh phúc.

Kể xong, hỏi con

  • Vì sao bà lão không đem con ốc đi bán?
  • Bà lão đã làm gì để biết ai giúp mình?
  • Vì sao bà lão lại đập vỡ vỏ ốc?

Nguồn: Truyện cổ tích lưu truyền dân gian. Bản kể do Sân Đình biên soạn lại.