Sân ĐìnhTrò chơi · Nếp nhà · Truyện kể

Sự tích cây vú sữa

Ngày xưa, có hai mẹ con sống trong một căn nhà nhỏ có mảnh vườn xanh. Cậu con trai rất ham chơi, suốt ngày chạy nhảy ngoài đường, gọi mãi mới về. Một lần bị mẹ la rầy, cậu giận dỗi, vùng vằng bỏ nhà đi thật xa.

Ở nhà, người mẹ ngày nào cũng ra đứng ở góc vườn, dõi mắt nhìn ra con đường làng, mong con quay về. Ngày qua ngày, mẹ chờ mãi, khóc mãi, rồi kiệt sức ngã xuống, hoá thành một cây xanh ngay chỗ đứng đợi con.

Cậu bé đi lang thang khắp nơi. Đói bụng chẳng ai cho ăn, trời lạnh chẳng ai đắp cho manh áo. Đến lúc ấy cậu mới nhớ đến mẹ, lủi thủi tìm đường về nhà.

Về đến nơi, nhà cửa vắng tanh. Cậu gọi mẹ khắp nhà, khắp vườn mà không thấy, mệt quá ngồi tựa vào gốc cây trong vườn mà khóc. Bỗng nhiên, cái cây khẽ rung rinh. Trên cành nở ra những chùm hoa nhỏ trắng muốt. Hoa rụng đến đâu, quả kết đến đó. Quả lớn lên thật nhanh, vỏ căng bóng, rồi chín mọng.

Một quả rơi xuống vừa tay cậu bé. Cậu cắn thử, một dòng nước trắng như sữa chảy ra, ngọt và thơm như dòng sữa mẹ ngày cậu còn thơ bé.

Cậu ngước nhìn lên tán cây. Lá cây mặt trên màu xanh, mặt dưới ánh đỏ nâu, như đôi mắt mẹ đã khóc nhiều vì chờ con. Cậu bé hiểu ra tất cả. Cậu ôm chặt lấy gốc cây, khóc nức nở, hứa sẽ không bao giờ bỏ mẹ mà đi nữa. Cành lá khẽ rủ xuống che mát cho cậu, dịu dàng như vòng tay mẹ.

Người trong làng nghe chuyện đều thương cảm, xin hạt về trồng khắp nơi, và gọi cây ấy là cây vú sữa.

Kể xong, hỏi con

  • Vì sao cậu bé bỏ nhà ra đi?
  • Khi cậu bé trở về và ôm lấy gốc cây, cái cây đã làm gì?
  • Con đã ăn quả vú sữa chưa? Bên trong quả trông thế nào?

Nguồn: Truyện cổ tích lưu truyền ở Nam Bộ. Bản kể do Sân Đình biên soạn lại.